Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió hay nhất (dàn ý – 3 mẫu) – Ngữ văn lớp 8

Bạn đang xem: Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió hay nhất (dàn ý – 3 mẫu) – Ngữ văn lớp 8 tại Giới Trẻ Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê …

Bạn đang xem: Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió hay nhất (dàn ý – 3 mẫu) – Ngữ văn lớp 8 tại Giới Trẻ

Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió hay nhất (dàn ý – 3 mẫu)

Đề bài: Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió

Bài giảng: Đánh nhau với cối xay gió – Cô Phạm Lan Anh (Giáo viên )

Dàn ý Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió

A. Mở bài:

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Tiểu thuyết “Đôn Ki–hô-tê” là tác phẩm tiêu biểu nhất của nhà văn Xéc-van-téc – nhà văn nổi tiếng của văn học Tây Ban Nha.

– Giới thiệu và khái quát nhân vật: Qua đoạn trích “Đánh nhau với cối xay gió”, nhân vật chính – Đôn Ki-hô-tê hiện lên với những phẩm chất của một người hiệp sĩ giang hồ dù đó chỉ là sự ngô nghê, ảo tưởng, hão huyền.

B. Thân bài:

Luận điểm 1: Nguồn gốc xuất thân và ngoại hình:

– Đôn Ki-hô-tê là một lão quý tộc nghèo vì quá say mê truyện hiệp sĩ nên muốn trở thành hiệp sĩ giang hồ.

– Ngoại hình: gầy gò, cao lênh khênh, cưỡi trên lưng 1 con ngựa còm Rô-xi-nan-tê.

Luận điểm 2: Phẩm chất, tính cách

* Lòng dũng cảm của một hiệp sĩ giang hồ trừ gian diệt ác, cứu người lương thiện

– Khi gặp những chiếc cối xay gió, Đôn Ki-hô-tê đã mường tưởng chúng thành những kẻ khổng lồ xấu xa. Vì vậy ông đã quyết tâm một mình lao vào “giao chiến giết hết bọn chúng” và “quét sạch cái giống xấu xa này khỏi mặt đất”.

– Trên con đường phiêu lưu của mình, Đôn Ki-hô-tê luôn chọn những con đường có nhiều nguy hiểm bơi lẽ trên những con đường ấy mới có thể “gặp nhiều chuyện phiêu lưu khác nhau”

– Sau khi thất bại ở cuộc chiến với cối xay gió, Đôn Ki-hô-tê dùng luôn 1 cành cây khô gắn cái mũi sắt để làm thành ngọn giáo, sẵn sàng chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo.

⇒ Lòng dũng cảm, sẵn sàng đương đầu với khó khăn dù những điều đó chỉ là Đôn Ki-hô-tê tự tưởng tượng mà ra.

* Coi khinh những điều tầm thường, thực dụng của con người

– Dù bị thương sau trận chiến, Đôn Ki-hô-tê vẫn không kêu than, rên rỉ bơi theo ông, hiệp sĩ giang hồ sẽ chẳng hề gì mấy vết thương đau đớn thể xác, dù “xổ cả gan ruột ra ngoài”. Đây có lẽ là điều ông đã học tập được từ các hiệp sĩ giang hồ trong những truyện phiêu lưu ông đã đọc.

– Đặc biệt, Đôn Ki-hô-tê không lấy việc ăn uống, rượu chè làm thích thú. Bởi đó chỉ là những nhu cầu của những con người tầm thường, thực dụng.

⇒ Đôn Ki-hô-tê coi thường những nhu cầu tầm thường của con người

* Tình yêu say đắm và tấm lòng thủy chung

– Đôn Ki-hô-tê say đắm một phụ nữ nông dân, thậm chí còn ban cho chị ta cái tên công nương Đuyn-xi-nê-a.

– Trong trận chiến với cối xay gió, Đôn Ki-hô-tê vẫn nghĩ đến người phụ nữ trong lòng ông và cầu mong nàng cứu giúp cho ông khỏi hiểm nguy. Dù trong lúc nguy nan nhất, Đôn Ki-hô-tê vẫn nghĩ đến người yêu và lấy đó làm động lực để chiến đấu mạnh mẽ hơn.

– Suốt đêm không ngủ để nghĩ tới nàng Đuyn-xi-nê-a của lão.

– Không cần ăn uống vì chỉ nghĩ đến người yêu cũng thấy no.

⇒ Mặc dù chỉ là do lão tự tưởng tượng theo truyện hiệp sĩ nhưng cũng có thể thấy, Đôn Ki-hô-tê là một người yêu say đắm, chung thủy.

C. Kết bài:

– Khái quát lại nhân vật: Đôn Ki-hô-tê dù có những phẩm chất tốt nhưng lại là nhân vật đại diện cho những con người mơ mộng, ảo tưởng, hão huyền, không thực tế.

– Liên hệ, đánh giá sự thành công trong nghệ thuật xây dựng nhân vật của nhà văn nổi tiếng Xéc-van-téc.

Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió – mẫu 1

“Đôn Ki-hô-tê” là tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Xéc-van-tét. Nhân vật Đôn Ki-hô-tê được nhà văn Xéc-van-tét xây dựng thành công với những bài học ý nghĩa. Đoạn trích “Đánh nhau với cối xay gió” chỉ là một phần nhỏ trong tác phẩm nhưng cũng phần nào khắc họa được tính cách của nhân vật này.

Đầu tiên, Đôn Ki-hô-tê là một lão quý tộc nghèo, đam mê tiểu thuyết hiệp sĩ đến nỗi muốn biến mình thành hiệp sĩ để đi hành hiệp trượng nghĩa. Thân hình lão gầy gò, cao lênh khênh, cưỡi một con ngựa còm, mình mặc áo giáp, đầu đội mũ sắt, vai vác giáo dài, toàn là những thứ han gỉ của tổ tiên để lại. Mang trong mình lí tưởng làm hiệp sĩ để cứu giúp mọi người “quét sạch cái giống xấu xa này khỏi mặt đất là phụng sự Chúa đấy”. Nhưng thời đại của hiệp sĩ đã qua, khát vọng của Đôn Ki-hô-tê trở thành lỗi thời, nên mọi suy nghĩ, hành động của ông đều trở thành trò cười cho mọi người. Kh bắt gặp hình ảnh những chiếc cối xay gió, lão cứ đinh ninh cho rằng đó là những tên khổng lồ để rồi một mình lao vào “đánh nhau” với chúng mặc lời ngăn cản của Xan-chô Pan-xa. Lão Thúc con ngựa Rô-xi-na-tê xông lên, không để ý tới lời khuyên của Xan-chô Pan-xa. Đầu tiên, ão thét lên rất lớn: “Chớ có chạy trốn lũ hèn mạt nhát gan kia, bởi duy nhất chỉ có một hiệp sĩ tấn công bọn mi đây”; “Dù cho bọn ngươi… đền tội”. Sau đó, lão thầm cầu mong nàng Đuyn-xi-nê-a của mình cứu giúp trong lúc nguy nan này. Rồi lấy khiên che kín thân, tay lăm lăm ngọn giáo, thúc ngựa phi thẳng về phía chiếc cối xay gió gần nhất, đâm mũi giáo vào cánh quạt đang quay khiến nó gãy tan tành. Sau trận đánh thất bại thảm hại, một Đôn Ki-hô-tê gầy gò, ốm yếu đáng lẽ phải ăn uống và nghỉ ngơi. Thì lão lại nằm đó và nghĩ tới tình nương của mình. Thật là những suy nghĩ, hành động gàn dở, điên rồ.

Nhưng đằng sau những hành động đó là một lý tưởng thật cao đẹp: hành hiệp trượng nghĩa. Đôn Ki-hô-tê căm ghét cái ác, cái xấu đã gây ra những bất công cho con người và quyết tâm tiêu diệt bằng hết chúng. Nên ông quyết tâm trở thành hiệp sĩ đi cứu giúp mọi người. Trong cuộc đánh nhau với cối xay gió, một bên là bác giám mã nhát gan ra sức can ngăn mình, ông đã chế giễu tính nhút nhát của bác: “Nếu anh sợ thì hãy lánh xa ra mà cầu kinh trong lúc ta đương đầu với chúng trong một cuộc giao tranh điên cuồng và không cân sức”. Đôn Ki-hô-tê không chỉ có lí tưởng cao đẹp mà còn tràn đầy dũng cảm, sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn thử thách. Trong cuộc chiến với những chiếc cối xay gió, dù biết trước đó là một trận đấu không cân sức nhưng ông vẫn không ngần ngại mà ra tay trượng nghĩa: “Chớ có chạy trốn, lũ hèn mạt nhát gan kia, bởi duy nhất chỉ có một hiệp sĩ tấn công bọn mi đây”.

Như vậy, nhân vật Đôn Ki-hô-tê đã hiện lên với cái nhìn thật toàn diện. Bên cạnh những nét đẹp còn có những điều không tốt. Qua đó tác giả cũng muốn gửi gắm những tư tưởng nhân văn cao đẹp.

Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió – mẫu 2

Xéc-van-tét là một nhà văn người Tây Ba Nha. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là tiểu thuyết Đôn Ki-hô-tê. Nổi bật trong toàn bộ tác phẩm là đoạn trích “Đánh nhau với cối xay gió” khi đã khắc họa được hình ảnh nhân vật Đôn Ki-hô-tê.

Đôn Ki-hô-tê xuất thân từ tầng lớp quý tộc nghèo, là một người gầy gò, cao lênh khênh và rất thích đọc tiểu thuyết hiệp sĩ. Chính vì vậy, ông ta đã cưỡi con ngựa gầy gò là Rô-xi-nan-tê, cùng với bác giám mã Xan-chô Pan-xa thực hiện chuyến phiêu lưu của mình. Đoạn trích “Đánh nhau với cối xay gió” kể lại việc hai thầy trò đang trên đường phiêu lưu thì bắt gặp hàng chục chiếc cối xay gió. Đôn Ki-hô-tê một mực cho rằng đó là những gã khổng lồ và quyết tâm đánh bại chúng bất chấp lời khuyên của Xan-chô Pan-xa. Để rồi đến cuối cùng cả người và ngựa đều bị thương nặng. Nhưng mặc dù bị thương nặng, Đôn Ki-hô-tê vẫn quyết không kêu đau. Không những vậy, chàng còn quyết không ăn uống gì mà chỉ cần nghĩ đến tình nương là cảm thấy no rồi. Xan-chô Pan-xa thấy vậy bèn bỏ rượu thịt ra chén một mình. Đôn Ki-hô-tê suốt đêm không ngủ và chỉ nghĩ tới tình nương.

Bản thân nhân vật Đôn Ki-hô-tê hiện lên với phẩm chất, tính cách tốt đẹp. Đó là lòng dũng cảm của một hiệp sĩ giang hồ trừ gian diệt ác, cứu người lương thiện. Khi nhìn thấy những chiếc cối xay gió, Đôn Ki-hô-tê đã cho rằng chúng là những tên khổng lồ xấu xa đang làm hại người dân vô tội. Vì vậy ông đã quyết tâm một mình lao vào “giao chiến giết hết bọn chúng” và “quét sạch cái giống xấu xa này khỏi mặt đất”. Trên con đường phiêu lưu của mình, Đôn Ki-hô-tê luôn chọn những con đường có nhiều nguy hiểm bởi lẽ trên những con đường ấy mới có thể “gặp nhiều chuyện phiêu lưu khác nhau”. Cuộc chiến diễn ra vốn không cân sức. Một bên là Đôn Ki-hô-tê với vũ khí hết sức thô sơ là một thanh kiếm đã gỉ, con ngựa chiến gầy gò là Rô-xi-nan-tê. Còn một bên là những gã khổng lồ mà thực chất là những chiếc cối xay gió với to lớn với những cánh quạt đang quay. Nhưng lão vẫn bất chấp lời can ngăn của Xan-cho Phan-xa mà lao vào giao chiến bởi lão cho rằng: “Chuyện chinh chiến thường biến hóa khôn lường chứ không như các chuyện khác”. Thậm chí Đôn Ki-hô-tê còn bẻ luôn một cành cây khô gắn cái mũi sắt để làm thành ngọn giáo, sẵn sàng chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo. Lòng dũng cảm, sẵn sàng đương đầu với khó khăn dù những điều đó chỉ là Đôn Ki-hô-tê tự tưởng tượng mà ra.

Đôn Ki-hô-tê còn là một người coi thường những điều tầm thường, thực dụng của con người. Sau khi thất bại nặng nề ở cuộc chiến với cối xay gió, Đôn Ki-hô-tê vẫn nói với Xan-chô Pan-xa rằng: “Ta không kêu đau là vì các hiệp sĩ giang hồ có bị thương thế nào cũng không được rên rỉ, dù xổ cả gan ruột ra ngoài”. Đó là điều mà Đôn Ki-hô-tê đã học được từ những cuốn tiểu thuyết hiệp sĩ. Đặc biệt Đôn Ki-hô-tê không lấy việc ăn uống làm thích thú. Trong khi đó “Xan-chô ngồi lại cho thật thoải mái trên lưng lừa, lôi các thứ ở trong cái túi hai ngăn ra, vừa đi theo chủ vừa ung dung đánh chén, thỉnh thoảng lại tu bầu rượu một cách ngon lành khiến tay chủ quán rượu dễ thương nhất ở Ma-la-ga cũng phải phát ghen…”.

Cuối cùng, Đôn Ki-hô-tê cũng là một người có tình yêu say đắm và tấm lòng thủy chung. Trong trận chiến với cối xay gió, Đôn Ki-hô-tê vẫn nghĩ đến người phụ nữ trong lòng ông và cầu mong nàng cứu giúp cho ông khỏi hiểm nguy. Dù trong lúc nguy nan nhất, Đôn Ki-hô-tê vẫn nghĩ đến người yêu và lấy đó làm động lực để chiến đấu mạnh mẽ hơn. Sau khi trận chiến kết thúc, Đôn Ki-hô-tê lại nằm nghĩ tới tình nương của mình. Đó là Đuy-xi-a-na, một người phụ nữ vừa béo vừa xấu. Nhưng Đôn Ki-hô-tê vẫn đem lòng yêu mến. Có thể thấy, nhân vật Đôn Ki-hô-tê xuất hiện trong đoạn trích với những phẩm chất tốt đẹp xuất phát từ một tấm lòng hành hiệp trượng nghĩa. Nhưng hành động, suy nghĩ của ông lại thể hiện sự phi thực tế, thậm chí là điên rồ do đọc quá nhiều tiểu thuyết hiệp sĩ.

Qua đoạn trích “Đánh nhau với cối xay gió” nói riêng và tiểu thuyết Đôn Ki-hô-tê nói chung, Xéc-van-tét đã khắc họa hình ảnh nhân vật Đôn Ki-hô-tê nhằm phê phán những tiểu thuyết hiệp sĩ phiêu lưu hão huyền trong xã hội đương thời.

Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió – mẫu 3

Đôn Ki-hô-tê của Xéc-van-tét (1547 – 1616) là một kiệt tác văn chương của thời đại Phục hưng. Tác phẩm đã ghi lại bao chiến tích của người hùng Đôn Ki-hô-tê mà đỉnh cao là cuộc phiêu lưu đánh nhau với cối xay gió. Sự ngông cuồng của hiệp sĩ Đôn Ki-hô-tê là đỉnh cao của sự mê muội.

Sau trận đánh nhau với bọn lái buôn, vì họ không công nhận công nương Đuyn-xi-nê-a là đẹp nhất trần gian, Đôn Ki-hô-tê bị nện một trận nhừ tử, bị bắt đưa về làng một thời gian, giờ đây lão ta lại ra đi với mộng chiến công. Lần này có thêm quan giám mã Xan-chô Pan-xa theo hầu.

Trận đánh diễn ra vào lúc ban trưa. Từ xa nhìn thấy bốn chục cối xay gió giữa đồng, hiệp sĩ xứ Man-tra reo lên vì vận may đã tới. Quân địch là ba bốn chục tên khổng lồ ghê gớm, mỗi tên có cánh tay dài tới gần hai dặm. Lão quyết tiêu diệt lũ khổng lồ yêu quái này, trước là để thu chiến lợi phẩm mà trở nên giàu sang, sau nữa là để quét sạch lũ xấu xa này khỏi trái đất và để phụng sự Chúa! Mặc dù đã nhìn gà hóa cáo, nhưng mục tiêu chiến đấu của Đôn Ki- hô-tê không kém phần thiêng liêng! Giám mã đã hết lời can ngăn nhưng lão ta bỏ ngoài tai hết. Lão nạt giám mã: “Nếu anh sợ thì hãy lánh ra xa mà cầu kinh…”. Với sát khí đằng đằng, lão già hiệp sĩ thét lớn: “Chớ có chạy trốn”, lũ hèn mạt nhát gan kia, bởi duy nhất chỉ có một hiệp sĩ tấn công bọn mi đây. Lão vung giáo, cảnh cáo: “Dù cho bọn người có vung nhiều cánh tay hơn cả gã khổng lồ Bri-a-rê-ô các ngươi cũng sắp phải đền tội”. Trước khi xung trận, lão ta không quên cầu cứu nàng tình nhân Đuyn xi-nê-a phù hộ cho trong cơn nguy biến này.

Mê muội và ngông cuồng, lão lấy khiên che kín thân, tay lăm lăm ngọn giáo thúc con Rô-xi-nan-tê phi thẳng tới chiếc cối xay gió gần nhất. Lão dâm thẳng mũi giáo vào cánh quạt cối xay. Tưởng là tên khổng lồ sẽ máu đổ xương tan. Ai ngờ, gió nổi lên, cối xay gió quay tít, ngọn giáo lão hiệp sĩ gãy tan tành. Trên chiến địa cả ngựa và người ngã văng ra xa. Lúc giám mã thúc lừa tới cứu thì đã thấy chủ tướng nằm không cựa quậy.

Cảnh đánh nhau với cối xay gió thật hóm hỉnh, hài hước. Nghệ thuật dựng cảnh và kể chuyện tài tình đã tái hiện một trận đánh thời trung cổ. Ngôn ngữ, cử chỉ, hành động của Đôn Ki-hô-tê cho thấy sự ngông cuồng và mụ mẫm đã lên tới cực độ! Nhà văn Xec-van-tex đã sử dụng thủ pháp đối lập tương phản, phóng đại, trào lộng rất thành công để châm biếm các hiệp sĩ Tây Ban Nha thời Trung cổ đã quá lỗi thời. Đằng sau nụ cười chế giễu là sự hóm hỉnh đề cao tình yêu tự do, công lí, lòng yêu đời… mang tính nhân văn.

Xem thêm các bài Văn mẫu thuyết minh, phân tích, dàn ý tác phẩm lớp 8 khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:

danh-nhau-voi-coi-xay-gio.jsp

Các loạt bài lớp 8 khác

Bạn thấy bài viết Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió hay nhất (dàn ý – 3 mẫu) – Ngữ văn lớp 8 có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu ko hãy comment góp ý thêm về Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió hay nhất (dàn ý – 3 mẫu) – Ngữ văn lớp 8 bên dưới để Blog Giới Trẻ có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho các bạn nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website: gioitre.biz của Blog Giới Trẻ

Nhớ để nguồn bài viết này: Phân tích nhân vật Đôn-ki-hô-tê trong Đánh nhau với cối xay gió hay nhất (dàn ý – 3 mẫu) – Ngữ văn lớp 8 của website gioitre.biz

Chuyên mục: Văn Học

Xem thêm bài viết hay:  Viết đoạn văn tả ngôi nhà của em hay nhất (9 mẫu)

Viết một bình luận